“đường chín khúc”  là ảo vọng cho Bắc Kinh

BIỂN ĐÔNG hay giấc mơ bành trướng của Bắc Kinh qua tuyên bố về “đường chín đoạn’ chiếm hữu gần như trọn bộ vùng biển quốc tế này. Lòng tham chiếm hữu này Bắc Kinh cùng một lúc va chạm đến chủ quyền một loạt 5 nước Việt, Đài, Brunei, Mã Lai, Philippines trong đó chỉ có Phi là trực tiếp đương đầu với Trung Cộng về  mặt pháp lý và đã được LHQ tuyên bố phán quyết bênh vực cho Phi cùng xoá bỏ chủ quyền phi lý của Bắc Kinh mà cả thế giới đều biết

Ngoài những toan tính chiến lược và lâu dài khác, giấc mơ lấy Biển Đông làm ‘ao nhà’ của Bắc Kinh còn có một lý do gần và dễ hiểu nhất đó là dovùng biển này có trữ lượng dầu khí rất lớn cung cấp cho nền kỹ nghệ to lớn của Trung Cộng.

“huyết lộ” dầu thô đi qua Biển Đông trung bình hàng ngày tính theo đơn vị triệu thùng barrel / 1 ngày

Mỗi năm giá trị hàng hóa đi qua vùng Biển Đông lên đến 5,300 tỷ Mỹ Kim; trong đó giá trị thuơng mãi của Hoa Kỳ chiếm đến 1200 tỷ. Nếu có khủng hoảng xảy nó kéo theo khủng hoảng kinh tế do hàng trăm ngàn container và tìm đường biển khác xa hơn , khó khăn cùng chi phí cao hơn nhiều lần kéo theo thời gian tăng lâu dài vận chuyển. Chiến tranh xảy ra dù mức độ nào cũng là lực cản trở tất cả các nước đối đầu trong sự kiện Biển Đông làm mất đi quá nhièu lợi nhuận cho các bên liên quan mà khả năng phong phú từ vùng biển này mang lại cho họ. Bonnie S. Glaser …[ Bonnie S. Glaser (Armed Clash in the South China Sea)]

Nói như thế thì thế giới có thể làm ngơ cho Tàu Cộng chính thức sở hữu chủ Biển Đông hay không? Câu trả lời  chắc chắn là không bao giờ. Tàu Cộng nuôi giấc mơ chiếm hữu Hoàng Sa và Trường Sa từ đó làm “tâm điểm” cho lãnh thổ để đưa ra chủ quyền Biển Đông bằng cách tự vạch ra quyền kiểm soát  EEZ công thêm diện tích biển do “đường chín đoạn’, một vùng hàng triệu cây số vuông diện tích biển một cách  phi pháp.

Đây là trò chơi kiểu ‘cường hào ác bá’ và quá ngây thơ ! Thế giới Tự Do chưa can thiệp vào chuyện tranh chấp đảo Hoàng Sa và Trường Sa do đối với quyền lợi thế giới đường thông thuơng hàng hải là chuyện đáng bàn với thế giới, lý do nó ảnh hưởng sự phát triển kinh tế của thế giới.
Lời sơ bàn kể trên là lý do thứ nhất để chúng ta thấy giấc mơ sở hữu chủ hoàn toàn biển Đông là viễn mơ cho Bắc Kinh mà thôi. Biển Đông vẫn là vùng biển quốc tế không ai có quyền lập thành vùng ranh giới quốc gia kể cả tuyên bố về không phận như một vùng tại đông bắc Á mà Tàu vừa tuyên bố vào năm 2013.

Cuộc chạy đua vũ trang do lao đầu vào ‘canh bạc” tại Biển Đông sẽ làm Bắc Kinh ‘cháy túi’

 Chuyện đến chúng ta bàn thực lực kinh tế của Trung Cộng đang đưa Bắc Kinh vào ‘canh bạc khát nước’ sẽ ‘cháy túi’ do nuôi một đội hải quân to lớn vừa bảo vệ gần 15,000  cây số bờ biển.  Trung Cộng sẽ chi phí liên tục cho một các hải đội trải dài từ bờ biển tiếp giáp Triều Tiên xuống tận cực nam của Biển Đông. Vụ giàn khoan HD 981 vào năm 2014 chưa có lợi ích gì mà hàng trăm chiếc tàu “ăn chực nằm chờ” hơn một tháng trời, nếu cả vùng Biển Đông thì ngân sách quốc phòng phải tăng lên vùn vụt.

Hiện nay Bắc Kinh phải gia tăng hải đội Biển Đông quanh vùng Scarborough Shoal, Philippines hay Natuna Island của Indonesia, Hoàng Sa của Việt Nam. Trường Sa

Sự Giàu Có Giả Tạo Với một nền kinh tế què cụt hao phí từ hàng vạn tổ chức Kinh Tế Quốc Doanh đang gặm nhấm thực lực của Tàu: Đây cũng là chuyện phải phanh phui. Trung Cộng giàu nhưng không thực sự giàu có khi hàng vạn tổ chức kinh tế quốc doanh, thua lỗ và nợ nần với trung ương. Hàng ngàn tỷ đô la nợ xấu không thanh toán được. Hàng vạn tham quan đang thi nhau bốc hốt cũng là nguyên nhân suy sụp bên trong của Tàu Cộng. Theo Bưu Điện Thế Giới, (GlobalPost.com) có lẽ chúng ta sẽ ‘sốc’ khi biết rằng nền kinh tế địa phương (local debts) với những số nợ xấu hiện nay lên đến 3.3 trillions vào cuối năm 2012. Những số bạc khổng lồ từ tay các ngân hàng trung ương do đảng CS Tàu lãnh đạo tha hồ cho các giới chức địa phương vay mượn và sự chấm dứt của những đồng bạc như vào những “cái thùng không đáy” bị mất hút từ những công trình “to lớn” và những thua lỗ do làm ăn quốc doanh gây nên.

Ngay trong lực lượng quân sự trong năm 2015 đã có 40 chức vụ cao cấp nhất bị kết án do tham nhũng. Sự ra tay trấn áp của Tập Cận Bình thanh trừng các “bố già” về tham nhũng hối lộ chỉ là mặt nổi của tình hình kinh tế chính trị của Bắc kinh.

Sự Chạy Đua Vũ Trang, ‘cái phanh’ không kìm được để nuôi dưỡng một đội quân quá lớn khó có sức cải tiến trang bi tinh vi theo đà thế giới. Trung Cộng tham lam vô độ, dùng đồng tiền lời bề ngoài, dư dả khi buôn bán với thế giới để tăng cường kinh phí quân sự, đứng hàng thứ 2 thế giới chỉ sau Mỹ. Đây là “tử huyệt” của Tàu do cái xương sống kinh tế nhà nước mục nát, các ngân hàng nhà nước tại Bắc Kinh đang oằn vai gánh mối nợ xấu không có khả năng hoàn lại hàng ngàn tỷ mỹ kim, trong lúc vừa chạy đua vũ trang, rõ ràng đây là điểm CHẾT. 

 Hơn ai hết, Hoa Kỳ đang ngồi ‘nhếch mép’ cười thầm  nhìn Tập Cận Bình đang dần dà ‘đi theo vết xe đổ’ của Liên xô trước đây cũng từ chạy đua vũ trang mà “hết vốn”. 

Cuộc thi đua vào không gian và cái đích là chạy đua cho tới Sao Hoả để ‘khẳng định thế siêu cường” của Trung Cộng là những gì đã ‘ngốn’ của Tàu Cộng không ít chi phí. Nặng nhất là chi phí cho Biển Đông mà cái ‘lợi bất cập hại’ mà cái hại nhiều hơn sau khi Bắc Kinh chính thức phủ nhận phán quyết tất cả phán quyết của Toà Trọng Tài LHQ vào 12 tháng Bảy vừa rồi.  Cái hại này là sự thất thế trên trường bang giao quốc tế khi Bắc Kinh đã ký Công Ước Quốc Tế về Luật Biển UNCLOS vừa là một thành viên trong Ngũ Cường LHQ.

Chi phí quân sự cho Bắc Kinh chưa lấy lại vốn do Biển Đông cung cấp do các đội tàu phải trải rộng xuống Biển Đông trong lúc phải gia tăng đối phó với Nhật tại Đông Á cũng như sức mạnh hải quân nước Nhật đang gia tăng vùn vụt và sự bổ sung liên tục từ hải và không quân cho Đệ Thất Hạm Đội về phía Mỹ. Cuộc chạy đua vũ trang tốn kém này mà Bắc Kinh tung vào gần 200  tỷ Mỹ Kim hàng  năm đứng hàng thứ hai trên thế giới chỉ sau Mỹ.
Theo báo cáo thường niên của Bộ Quốc Phòng Mỹ cho biết, trong Bạch Thư Quốc Phòng của Trung Cộng vào năm 2015 cho hay Bắc Kinh đã đầu tư ào ạt vào 2 lãnh vực thông tin điện toán và không gian nhằm chiếm ưu thế trong cạnh tranh và theo dõi tình báo.

Biển Đông đang là “khúc xương’ khó nuốt  cho Trung Cộng

Thực lực hải quân Tàu Cộng chỉ đe dọa hải quân các nước trong vùng chứ không thể chống nỗi hải quân Mỹ trong hiện tại. Thực ra “con cọp giấy “Bắc Kinh đang run sợ chiến tranh ngay tại Đông Bắc Á và Đông Nam Á hơn bất cứ ai!
Nếu chiến tranh xảy ra, lục địa Tàu sẽ bị ảnh hưởng nặng nề trực tiếp còn Hoa Kỳ quá xa vùng chiến, đây là điều bất lợi trước nhất. Chúng ta chưa nói đến nền kinh tế của Tàu bị ứ đọng khủng khiếp do các tuyến giao thương chuyển hàng đi bị ngăn chặn và tiêu diệt bởi chiến tranh.
Theo Fortunes, Trung Cộng khó bắt kịp Hoa Kỳ nếu nhìn theo lợi tức đầu người (GDP per capita). Theo Fortunes năm 2015 lợi tức đầu người của Trung Cộng  là 3,400 đô la, thị dân cao hơn một ít là 4,800 đô la chỉ bằng một phần mười của lợi tức đầu người của Mỹ. Nếu chiến tranh xảy ra thì những gì xảy đến cho hàng trăm triệu dân khát đói cùng một lúc do thất nghiệp vì ứ đọng hàng hoá chế xuất tồn đọng tại lục địa Trung Hoa không thông thương được?

Câu  hỏi này không phải là bình thường nều tưởng tượng đến hình ảnh hàng trăm triệu lao nô là công nhân di trú với đồng lương ‘chết đói’ một năm mới về thăm quê hương tại các làng mạc hẻo lánh nghèo nàn xa hàng vạn cây số nơi gia đình của  hàng trăm triệu công nhân nghèo nàn này đang sống ngắt ngoải đợi chờ?

Giáo Sư Panos Mourdoukoutas viết trong tờ Forbes (21 August 2016), ông cho rằng chính sách ngoại giao cứng rắn của Trung Cộng sẽ là tin xấu cho toàn cầu hoá và là sự không hay cho các nhà đầu tư. Đối đầu quân sự hay nói khác đi là chiến tranh nổ ra sẽ làm kinh tế trong vùng sụp đổ cùng gây tổn hại to lớn đến kinh tế thế giới- và chính nền kinh tế nội địa của Trung Cộng đang manh nha phát triển cũng sụp đổ theo. Chúng ta cũng biết hai năm nay nền kinh tế chế xuất của Bắc Kinh tung ra thế giới nay đã khựng lại. Bắc Kinh xoay sang chiến lược kinh tế kích thích và phát triển nền kinh tế nội địa một tiềm năng cho hiện tại và tương lai cứu vãn đà đi xuống cho một nền kinh tế  bao lâu nay dựa vào xuất cảng

Lỡ “phóng lao phải theo lao”, Biển Đông sẽ là “khúc xương mắc nghẹn” cho Trung Cộng; nuốt cũng không xong mà nhả cũng không được. Nó sẽ làm cho Tàu lao vào cuộc chạy đua vũ trang tốn kém, theo Economist năm 2014 này ngân sách quốc phòng của Tàu cộng đã leo lên 132 tỷ đô la, theo mức giá điều chỉnh hiện nay của Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế Hoa Kỳ (CSIS) là 214.8  tỷ đô la trong năm 2015. Bao nhiêu tiền bạc kiếm được vừa nuôi nền quân sự chủ trương bá quyền này, vừa bù vào lỗ hỏng tham quan bạo chúa do chế độ độc tài CS mang lại. Bắc Kinh như một cơn sốt ‘ghiền” chiến thắng trong hoang tưởng.

Sự cạnh tranh mậu dịch hay nói khác đi là “về nguồn” của các nền kinh tế thế giới sẽ không cho phép Tàu Cộng “xuôi chèo mát mái” hốt tiền vô một chiều như trước đươc nữa. Khi sự bàng quang của Tàu trước các khổ nạn thế giới đang lộ rõ bản chất nham hiểm như chim “kên kên” của Tàu Cộng đang làm thế giới TỰ DO khinh bỉ, khi các nồi lửa nội loạn từ ngay nội địa Trung Hoa bùng lên như triều dâng thác lũ và nhất là thế giới cùng hợp tác để lấy lại quyền lợi chung cho mọi dân tộc về quyền hải hành tại Biển Đông, đến lúc này cái vòi bạch tuộc Bắc Kinh sẽ phải co lại để tự bảo vệ cho chúng.
Thời Gian tới sẽ trả lời cho chính sách bá quyền Tàu Đỏ.

Đinh Hoa Lư 21,8, 2016

tham khảo

Annual Report to Congress

http://www.defense.gov/Portals/1/Documents/pubs/2016%20China%20Military%20Power%20Report.pdf

Armed Clash on South China Sea

http://www.cfr.org/asia-and-pacific/armed-clash-south-china-sea/p27883

China’s Real GDP Growth Figure Is Less Than 6.9%

http://fortune.com/2016/01/19/chinas-real-gdp-growth-figure-is-less-than-6-9/

China sets a ‘red line’ for Japan

http://www.forbes.com/sites/panosmourdoukoutas/2016/08/21/china-sets-a-red-line-for-japan-in-south-china-sea/#79f7c5325b87

What does China Really Spend on Its Military?

What does China really spend on its military?

 

CHIA SẺ